Ứng dụng đang được chạy thử nghiệm và đang tìm kiếm hợp tác cũng như bổ sung các giấy tờ pháp lý. Mọi nội dung đều sẽ bị kiểm duyệt.

Thư Viện Thời Gian :

Những tác phẩm lãng mạn

Kiếp này, tôi phải sống thật tốt! [ Đang viết ] Vật lý học thiên tài đột tử, chuyển sinh thành Đại Công Tước Lệnh Nương? Không phải, tôi dù gì cũng là một nam thần, sao giờ lại trở thành cải trắng đáng yêu rồi? Bồi thường chính bằng thiên phú vô tiền khoáng hậu? Thế thì lại dễ nói, nam hay nữ cũng đâu quá quan trọng. Hiện nắm trong tay biết bao lợi thế, đời này, tôi phải sống thật tốt! ◆◇◆◇◆ Đến với Wattpad để cập nhật sớm nhất, còn bên này sẽ cố đuổi kịp: https://www.wattpad.com/story/404974258-ki%E1%BA%BFp-n%C3%A0y-t%C3%B4i-ph%E1%BA%A3i-s%E1%BB%91ng-th%E1%BA%ADt-t%E1%BB%91t
Hoá ra Xuân đã động lòng [ Đang viết ] "Xin chàng! Chàng đừng chạm vào em trong hình hài này. Đừng làm vấy bẩn bản thân mình chỉ vì em." Ethelbert áp vầng trán cao của chàng tựa vào gương mặt của người mà chàng thương, như cây non nép mình dưới một gốc cổ thụ vững chắc để tìm kiếm sự che chở. Nước mắt nhỏ tí tách còn hơn cả một trận mưa rào, lăn dài trên gò má và chạy dọc trên đôi môi mỗi đêm nào cũng lưu lại những nụ hôn. Mùi vị của sự khổ đau, mặn chát ứ nghẹn cả cổ họng. Ethelbert cảm nhận được cái gì gọi là dày vò còn hơn cả cái chết, bởi lẽ đứng trước người thương nay đã không còn như trước... Thần Mùa xuân đã vụn vỡ trái tim mình. "Xin lỗi, ta xin lỗi! Ta đã không thể bảo vệ được em." ********************************** "Sau này em sẽ là Aster Primavero, là người yêu, là người thương, là thạch thảo của ta. Là của ta cả đời này." "Dạ! Em chính là của chàng. Từ tên họ, trái tim cùng tình yêu, sinh mạng và cuộc đời. Đều là của Ethel." Ở một nơi nào đó trên cõi đời này, ngay chính vào những ngày xuân tươi thắm. Có một nhành thạch thảo, có một vị thần cao quý đã động lòng với nhau. Thật đẹp đẽ xiết bao!
Duyên nợ giữa cậu và tôi. [ Đang viết ] Nhi ơi Nhi xin lỗi vì đã cho em chịu khổ như vậy...
Tôi Yêu Cậu [ Hoàn thành ] Lớp 10A1 có hai người nổi bật nhất môn tiếng Anh. Quang Nam , hạng hai toàn khối, lạnh lùng, trầm tính, luôn giữ khoảng cách với tất cả. Cậu giống như bầu trời mùa đông: yên tĩnh và khó chạm tới. Vũ Thanh, hạng nhất toàn khối, hướng ngoại, thích trêu chọc Nam, lúc nào cũng mang theo nụ cười nửa đùa nửa thật. Cậu giống như ánh nắng giữa tháng sáu: chói chang và không biết sợ. Một người luôn giữ mình trong thế giới riêng. Một người lại cố chấp bước vào thế giới đó. Thanh thích bắt chuyện với Nam. Thích nhìn Nam cau mày. Thích ánh mắt cậu sáng lên khi nói tiếng Anh. Và rồi một ngày mưa, dưới cùng một chiếc ô, Thanh nói: "Nam, tôi yêu cậu." Từ khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hạng nhất và hạng hai không còn là điểm số. Mà là nhịp tim. Liệu Quang Nam, người luôn tỏ ra bình thản có dám thừa nhận cảm xúc của mình? Hay sẽ tiếp tục giả vờ không nghe thấy tiếng tim đang loạn nhịp mỗi khi Vũ Thanh đến gần? Một câu chuyện về tuổi 16 ,nơi thành tích không quan trọng bằng việc có ai đó khiến bạn muốn bước ra khỏi vùng an toàn của mình. "Tôi yêu cậu." Không phải lời đùa. Mà là lời nghiêm túc nhất của tuổi trẻ.
Tình Yêu Kết Thúc, 4 Lạng Ngoi Lên. [ Đang viết ] Tác giả: Puii Pi Dy Khi tình yêu người ta dành cho mình chỉ là một sự bù đắp, sự thật rằng anh ta yêu kẻ mình hận nhất. Nguyên Diêu rất rất muốn đánh chết đôi cẩu nam nữ đó! Nhưng lúc biết đôi cẩu nam nữ ấy tạo ra thế giới riêng để trải qua hạnh phúc với nhau, Nguyên Diêu đã quyết tâm phá hoại bọn họ. Nếu trời cao thà tiếc thương một đôi uyên ương mệnh khổ chứ không xót xa Nguyên Diêu số nhọ. Vậy Nguyên Diêu đành hóa tính chó, quyết sống bốn lạng cho ông trời xem!
Phu Quân Công Lược Bạch Nguyệt Quang. [ Đang viết ] Tác giả: Puii Pi Dy Lan Hạ Ánh sống nửa đời vì đồng tiền, cuối cùng tham lam quá mức mà chết ngay tại đám cười của bản thân. Lan Hạ Ánh kiểu: “Hỏi thế gian sức mạnh money là gì, mà khiến tôi giỗ đầu sớm quá.”
Sử Thi [ Đang viết ] Một bản hùng ca được dàn dựng bởi quái vật. Một lựa chọn không có đúng sai, chỉ có những gì bạn còn nhớ. Tôi tên Minh, năm nay 16 tuổi. Là một game thủ thứ thiệt với ước mơ trở thành anh hùng, giải cứu thế giới như mọi nhân vật chính trong truyện Jack Sure. Và rồi... tôi thật sự xuyên không. Thế giới bên kia không có mỹ nhân, không có của cải, cũng chẳng có những lời tung hô. Chỉ có những tàn tích rỗng tuếch, vệt máu khô loang lổ trên tường đá, và quái vật bò lổm ngổm dưới tầng hầm. Cuốn sách Sử Thi là hướng dẫn viên của tôi, mang theo những nhiệm vụ tiêu diệt bóng tối, khôi phục hòa bình. Nhưng lạ lùng thay, suốt hành trình, tôi nhận ra... nó không hề nói chuyện với mình. Nó chỉ một mực giao tiếp với dì Vân, một người không có vũ khí, không có kỹ năng và chẳng có lý do nào để tồn tại ở nơi chết chóc này. Có một đêm nọ, tôi thấy dì đứng giữa tàn tích, ôm cuốn sách vào lòng. Ngón tay dì miết nhẹ, rồi siết chặt. Máu tứa ra, nhuộm đỏ những trang giấy cũ. Dì thì thào một cái tên mà tôi chưa bao giờ nghe như một lời nguyền rủa: “Thirya..." Sách im lặng. Rồi từng dòng chữ đỏ như máu bắt đầu rỉ ra trên trang giấy trống: “Ngươi biết ta là ai mà. Ngươi chỉ không dám nhớ thôi.” Tôi vẫn tự nhủ mình là nhân vật chính. Vẫn sẽ chiến đấu, phá vỡ bóng tối. Nhưng càng dấn thân vào những tàn tích mục nát này, càng lắng nghe những lời rì rầm chỉ dành cho dì Vân, tôi cảm thấy một sự mơ hồ len lỏi. Như thể tôi đang lạc lối trong một vở kịch lớn hơn, nơi những trang Sử Thi đang lật mở không phải vì tôi, mà vì một ai đó khác đã bị cuốn vào nó từ rất lâu rồi. SỬ THI Một câu chuyện không dành cho người mở sách. Mà dành cho kẻ bị gọi tên trong nó.