Ứng dụng đang được chạy thử nghiệm và đang tìm kiếm hợp tác cũng như bổ sung các giấy tờ pháp lý. Mọi nội dung đều sẽ bị kiểm duyệt.

Thư Viện Thời Gian :

Những tác phẩm chữa lành

Giấc mơ vĩnh hằng [ Đang viết ] Tên tập truyên: Giấc mơ vĩnh hằng Tác giả: Thừa Tử-Vạn Hi Ngày đăng: 13/3/2026 Tổng hợp truyện ngắn của Thừa Tử, Vạn Hi: "Giấc mơ là khi ta thấy, nhưng chưa chắc đã làm được"
Xuyên Nhanh: Lam Nhan Ấy Vẫn Rất Yêu Nàng. [ Đang viết ] Tác giả: Puii Pi Dy Thể loại: Xuyên Nhanh Công Lược, Cổ Đại, Huyền Huyễn. Giới thiệu: Nhất thế Sinh Tử bất ly. Lam Nhan Họa Thủy. Sinh Tử biệt ly. Năm ấy hắn chỉ vì yêu nàng mà trái luật thiên địa, giúp nàng sống sót ở nhân gian bình an. Hắn sẵn lòng chịu phạt vạn kiếp bất phục chỉ mong nàng được hạnh phúc… Còn nàng yêu một người dù chịu khổ đến nỗi mình đầy thương tích. Khi quay đầu lại nhìn hắn thì là cảnh hắn phải luân hồi ngàn năm, hứng lấy kiếp nạn nhân gian khó khăn. Nàng quyết định theo hắn cùng chịu khổ, nhưng bọn họ trải qua bao nhiêu kiếp người đều là thứ tình cảm khó thành yêu. Bởi vì dù có sống trăm kiếp thì nàng vẫn mơ thấy lam nhan ấy… Và đièu nàng không biết rằng giữa những kiếp người kia, chàng luôn len lỏi rồi nhẹ nhàng tan biến. “Nam Lăng Tử và Diệu Phương Sinh, nhất thế Sinh Tử bất ly, lam nhan họa thủy, Sinh Tử biệt ly.”
Sử Thi [ Đang viết ] Một bản hùng ca được dàn dựng bởi quái vật. Một lựa chọn không có đúng sai, chỉ có những gì bạn còn nhớ. Tôi tên Minh, năm nay 16 tuổi. Là một game thủ thứ thiệt với ước mơ trở thành anh hùng, giải cứu thế giới như mọi nhân vật chính trong truyện Jack Sure. Và rồi... tôi thật sự xuyên không. Thế giới bên kia không có mỹ nhân, không có của cải, cũng chẳng có những lời tung hô. Chỉ có những tàn tích rỗng tuếch, vệt máu khô loang lổ trên tường đá, và quái vật bò lổm ngổm dưới tầng hầm. Cuốn sách Sử Thi là hướng dẫn viên của tôi, mang theo những nhiệm vụ tiêu diệt bóng tối, khôi phục hòa bình. Nhưng lạ lùng thay, suốt hành trình, tôi nhận ra... nó không hề nói chuyện với mình. Nó chỉ một mực giao tiếp với dì Vân, một người không có vũ khí, không có kỹ năng và chẳng có lý do nào để tồn tại ở nơi chết chóc này. Có một đêm nọ, tôi thấy dì đứng giữa tàn tích, ôm cuốn sách vào lòng. Ngón tay dì miết nhẹ, rồi siết chặt. Máu tứa ra, nhuộm đỏ những trang giấy cũ. Dì thì thào một cái tên mà tôi chưa bao giờ nghe như một lời nguyền rủa: “Thirya..." Sách im lặng. Rồi từng dòng chữ đỏ như máu bắt đầu rỉ ra trên trang giấy trống: “Ngươi biết ta là ai mà. Ngươi chỉ không dám nhớ thôi.” Tôi vẫn tự nhủ mình là nhân vật chính. Vẫn sẽ chiến đấu, phá vỡ bóng tối. Nhưng càng dấn thân vào những tàn tích mục nát này, càng lắng nghe những lời rì rầm chỉ dành cho dì Vân, tôi cảm thấy một sự mơ hồ len lỏi. Như thể tôi đang lạc lối trong một vở kịch lớn hơn, nơi những trang Sử Thi đang lật mở không phải vì tôi, mà vì một ai đó khác đã bị cuốn vào nó từ rất lâu rồi. SỬ THI Một câu chuyện không dành cho người mở sách. Mà dành cho kẻ bị gọi tên trong nó.